ReviewSách Đầu Tư

Review sách Chiến Tranh Tiền Tệ Phần 4 của tác giả Song Hong Bing

"Một cuộc chiến nhằm kiểm soát hệ thống tài chính toàn cầu, một cuộc chiến mà nếu không hiểu rõ, bạn sẽ trở thành con tốt trên bàn cờ của những kẻ quyền lực nhất hành tinh."

Xin Chào Bạn!

Một buổi tối cuối tuần, tôi và một người bạn ngồi nhâm nhi cà phê. Cậu ta vốn là người thích tìm hiểu về kinh tế nhưng vẫn chưa thực sự hiểu rõ cách mà tiền tệ vận hành trên thế giới.

Cậu ta nhìn tôi đầy tò mò:

“Cậu nói rằng tiền bạc không chỉ là công cụ mua bán mà còn là một loại vũ khí? Rằng có một nhóm người bí ẩn đang thao túng hệ thống tài chính toàn cầu? Nghe cứ như phim vậy!”

Tôi cười, rút ra cuốn “Chiến Tranh Tiền Tệ – Phần 4” của Song Hong Bing và đặt lên bàn.

“Nếu cậu nghĩ đây là phim, thì đó là một bộ phim mà chúng ta đang sống trong đó. Nhưng khác với phim ảnh, những điều này hoàn toàn có thật!”

Bạn tôi hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu:

“Được rồi, vậy cậu kể đi. Phần 4 này nói về điều gì?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê, rồi bắt đầu kể…

Chiến Tranh Tiền Tệ Phần IV: Siêu Cường Về Tài Chính - Tham Vọng Về Đồng Tiền Chung Châu Á
Review sách Chiến Tranh Tiền Tệ Phần 4 của tác giả Song Hong Bing

 

Thế lực tài chính đằng sau các cuộc khủng hoảng – Kẻ giật dây trong bóng tối

Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao cứ vài thập kỷ, thế giới lại rơi vào một cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng?

  • Cuộc Đại Suy Thoái 1929 – Nền kinh tế Mỹ bùng nổ như bong bóng rồi sụp đổ trong chớp mắt. Hàng triệu người mất việc, hàng nghìn ngân hàng phá sản.
  • Khủng hoảng tài chính Châu Á 1997 – Hàng loạt quốc gia như Thái Lan, Hàn Quốc, Indonesia bị “đánh sập” khi tiền tệ mất giá thảm hại, kéo theo sự sụp đổ của các tập đoàn lớn.
  • Khủng hoảng kinh tế toàn cầu 2008 – Một cú sốc đến từ Phố Wall khiến toàn bộ hệ thống tài chính thế giới lung lay. Nhà cửa bị tịch thu, ngân hàng phá sản, chính phủ các nước lao vào cuộc giải cứu hàng nghìn tỷ đô la.

Nhưng có một điều kỳ lạ…

Sau mỗi cuộc khủng hoảng, ai là những người bị thiệt hại nhiều nhất?

  • Người dân mất nhà cửa, mất công việc.
  • Doanh nghiệp vừa và nhỏ phá sản.
  • Chính phủ phải vay nợ khổng lồ để cứu nền kinh tế.

Vậy ai là những kẻ hưởng lợi?

Tôi hạ giọng, nhìn thẳng vào bạn tôi:

“Đó chính là các thế lực tài chính – những dòng họ quyền lực nhất thế giới như Rothschild, Rockefeller, Morgan… Họ không chỉ sống sót qua khủng hoảng, mà còn ngày càng giàu mạnh hơn.”

Cách thức thao túng nền kinh tế toàn cầu

Bạn tôi nhíu mày:

“Ý cậu là họ có thể tạo ra khủng hoảng tài chính sao? Điều đó có khả thi không?”

Tôi gật đầu:

“Cực kỳ khả thi! Bởi vì họ kiểm soát nguồn cung tiền.”

Hãy tưởng tượng thế giới tài chính như một bàn cờ. Những người giàu có thông thường chỉ là những con tốt hoặc quân mã. Nhưng các dòng họ tài phiệt này? Họ là những người đặt ra luật chơi.

Và họ làm điều đó bằng ba cách chính:

  1. Kiểm soát ngân hàng trung ương
    • Ngân hàng trung ương có thể quyết định lượng tiền in ra và lãi suất.
    • Khi họ tăng cung tiền, nền kinh tế phát triển, bong bóng tài sản phình to.
    • Khi họ giảm cung tiền, thị trường sụp đổ, tài sản bị bán tháo, và họ mua lại mọi thứ với giá rẻ.
  2. Chi phối hệ thống tài chính quốc tế
    • Các tổ chức như Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED), Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), Ngân hàng Thế giới (WB) đều có liên quan đến các dòng họ tài phiệt.
    • Họ có thể sử dụng các khoản vay và chính sách tiền tệ để kiểm soát nền kinh tế các nước.
  3. Thao túng thị trường chứng khoán và tài sản
    • Trước khi một cuộc khủng hoảng xảy ra, họ đã bí mật rút tiền ra trước.
    • Khi thị trường sụp đổ, họ mua lại cổ phiếu, bất động sản và tài sản với giá rẻ mạt.

 Cuộc Đại Suy Thoái 1929 – Một cuộc chơi được sắp đặt trước

Bạn tôi tò mò:

“Cậu có thể cho một ví dụ thực tế không?”

Tôi mỉm cười:

“Tớ sẽ kể cậu nghe về cuộc Đại Suy Thoái 1929.”

Năm 1920, nền kinh tế Mỹ phát triển mạnh mẽ. Thị trường chứng khoán bùng nổ, ai cũng đổ xô đầu tư vào cổ phiếu. Nhưng ít ai biết rằng đây là một cái bẫy.

Các ngân hàng lớn như J.P. Morgan và Chase Manhattan đã bơm một lượng tiền khổng lồ vào thị trường, khiến giá cổ phiếu tăng vọt. Người dân, với tâm lý tham lam, vay tiền để đầu tư.

Sau đó, vào năm 1929, FED đột ngột siết chặt nguồn cung tiền.

  • Tiền mặt trở nên khan hiếm, lãi suất tăng vọt.
  • Các nhà đầu tư hoảng loạn bán tháo cổ phiếu, tạo ra một cơn lốc sụp đổ.
  • Hàng nghìn ngân hàng phá sản, nhưng J.P. Morgan và một số tập đoàn lớn vẫn tồn tại.

Và rồi, khi thị trường chạm đáy, những gia tộc tài phiệt này bắt đầu mua lại tài sản với giá rẻ.

“Cậu thấy không? Họ tạo ra bong bóng, rồi làm nó nổ tung, sau đó mua lại mọi thứ với giá rẻ mạt.”

Bạn tôi tròn mắt:

“Thật không thể tin nổi! Họ có thể làm điều đó một lần, nhưng lặp đi lặp lại sao?”

Tôi cười nhẹ:

“Để tớ kể thêm cho cậu nghe về năm 1997.”

 Khủng hoảng tài chính châu Á 1997 – Bẫy nợ của IMF

Năm 1997, các nền kinh tế Đông Nam Á như Thái Lan, Hàn Quốc, Indonesia đang phát triển mạnh mẽ. Nhưng bỗng nhiên, đồng baht Thái Lan lao dốc thảm hại, kéo theo sự sụp đổ của cả khu vực.

Nguyên nhân là gì?

  • Các quỹ đầu cơ của Phố Wall, đứng đầu là George Soros, tấn công tiền tệ của các nước Đông Nam Á, khiến các đồng tiền này mất giá mạnh.
  • Doanh nghiệp và chính phủ các nước này, vốn đã vay tiền bằng đô la Mỹ, đột nhiên phải trả khoản nợ cao gấp nhiều lần.
  • IMF xuất hiện như một vị cứu tinh, cho các nước này vay tiền nhưng kèm theo điều kiện khắc nghiệt, buộc họ phải mở cửa nền kinh tế cho các tập đoàn phương Tây.

Kết quả?

  • Các tập đoàn nước ngoài mua lại hàng loạt doanh nghiệp Đông Nam Á với giá rẻ.
  • Nền kinh tế các nước này mất quyền tự chủ.

Bạn tôi lắc đầu:

“Thật kinh khủng. Và tớ cá rằng điều tương tự đã xảy ra năm 2008, đúng không?”

Tôi gật đầu:

“Chính xác! Nhưng năm 2008, quy mô còn lớn hơn nhiều.”

 Khủng hoảng tài chính 2008 – Trò chơi nợ nần

Năm 2008, hệ thống tài chính Mỹ sụp đổ do cuộc khủng hoảng nợ dưới chuẩn. Nhưng điều đáng nói là các ngân hàng lớn đã biết trước điều này.

Họ đã:

  • Cho vay mua nhà dễ dãi, đẩy giá bất động sản lên cao.
  • Bán các khoản nợ xấu dưới dạng trái phiếu cho các nhà đầu tư toàn cầu.
  • Trước khi bong bóng vỡ, họ rút tiền ra trước, để lại hậu quả cho cả thế giới gánh chịu.

Bạn tôi thở dài:

“Vậy thì, bọn họ cứ tiếp tục làm điều này mãi sao?”

Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê:

“Đó là lý do chúng ta cần hiểu về Chiến Tranh Tiền Tệ. Nếu không, chúng ta sẽ mãi là con cờ trong trò chơi của họ.”

Cậu đã sẵn sàng để biết về cuộc chiến tài chính hiện đại chưa? Hãy tiếp tục theo dõi…

 Đồng tiền và cuộc chiến giành quyền kiểm soát thế giới

Bạn có bao giờ tự hỏi ai thực sự kiểm soát nền kinh tế toàn cầu chưa?

Chúng ta thường nghĩ rằng chính phủ và ngân hàng trung ương là những người điều hành hệ thống tài chính. Nhưng sự thật lại hoàn toàn khác. Người kiểm soát tiền tệ mới là kẻ thống trị thế giới!

Bạn tôi nhíu mày:

“Cậu đang nói đến ai? Ai có thể có quyền lực khủng khiếp đến vậy?”

Tôi đặt cốc cà phê xuống và nói:

“Hãy nhìn vào Mỹ. Ai cũng nghĩ rằng chính phủ kiểm soát nền kinh tế, nhưng thực tế, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) – nơi in ra đồng đô la – lại không thuộc về chính phủ.”

Bạn tôi trợn mắt:

“Khoan đã! Nếu FED không thuộc chính phủ, vậy nó thuộc về ai?”

Tôi mỉm cười:

“Nó là một tổ chức tư nhân, được điều hành bởi một nhóm ngân hàng lớn nhất thế giới. Những ngân hàng này thuộc về các dòng họ tài phiệt như Rothschild, Rockefeller, Morgan… Chính họ mới là những người quyết định chính sách tiền tệ của Mỹ và thậm chí là cả thế giới!”

 Tại sao kiểm soát tiền tệ lại quan trọng?

Hãy tưởng tượng một quốc gia là một cỗ máy lớn. Để vận hành, cỗ máy đó cần nhiên liệu, và trong nền kinh tế hiện đại, nhiên liệu chính là tiền tệ.

Ai kiểm soát nguồn cung tiền, người đó có thể:

  1. Quyết định khi nào nền kinh tế phát triển hoặc suy thoái
    • Nếu họ in thêm tiền, thị trường bùng nổ, giá tài sản tăng.
    • Nếu họ siết chặt tiền tệ, nền kinh tế suy thoái, doanh nghiệp phá sản.
  2. Gây ra khủng hoảng để trục lợi
    • Họ tạo ra bong bóng tài chính, đợi khi giá trị tài sản tăng cao, sau đó đột ngột rút tiền, khiến nền kinh tế sụp đổ.
    • Khi đó, họ mua lại tài sản với giá rẻ, và cứ thế lặp lại chu kỳ này.
  3. Bắt các quốc gia khác phụ thuộc vào họ
    • Khi một nước cần vay tiền, họ buộc nước đó phải chấp nhận các điều kiện chính trị và kinh tế có lợi cho họ.

“Vậy nghĩa là tiền không chỉ là công cụ thanh toán, mà còn là vũ khí để kiểm soát cả thế giới?” bạn tôi hỏi.

Tôi gật đầu:

“Chính xác! Và những kẻ đứng sau đồng tiền mới là những người thật sự thống trị thế giới.”

 FED – Công cụ thao túng kinh tế toàn cầu

Bạn có biết rằng FED không in tiền theo ý chính phủ Mỹ không?

Thay vào đó, FED in tiền và CHO CHÍNH PHỦ VAY!

Bạn tôi sững sờ:

“Chờ đã! Nghĩa là chính phủ Mỹ phải vay tiền từ một tổ chức tư nhân để vận hành đất nước?”

Tôi gật đầu:

“Đúng vậy! Mỗi khi Mỹ cần tiền, họ không thể tự in mà phải phát hành trái phiếu. Các ngân hàng của FED sẽ mua những trái phiếu này và đổi lại, họ cung cấp tiền cho chính phủ. Nhưng số tiền đó đi kèm với LÃI SUẤT!”

Bạn tôi lắc đầu:

“Vậy chẳng phải chính phủ Mỹ không bao giờ có thể thoát khỏi nợ nần sao?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê:

“Đó chính là vấn đề! Khi hệ thống tài chính được thiết kế theo cách này, nợ công của Mỹ không thể giảm mà chỉ có thể tăng lên. Và ai hưởng lợi từ điều đó? Chính là các ngân hàng kiểm soát FED!”

Bạn tôi suy nghĩ một lát, rồi hỏi:

“Vậy điều này ảnh hưởng gì đến thế giới?”

Tôi mỉm cười:

“Câu hỏi hay! Bởi vì đồng đô la là đồng tiền dự trữ của thế giới, nên mọi quốc gia đều bị ảnh hưởng khi FED thay đổi chính sách tiền tệ.”

Trò chơi đô la – Cách Mỹ thống trị thế giới bằng tiền

Hầu hết các quốc gia đều cần đô la Mỹ để giao dịch quốc tế. Vì vậy, họ buộc phải phụ thuộc vào FED.

Bạn tôi ngạc nhiên:

“Nhưng tại sao thế giới lại dùng đô la thay vì một đồng tiền khác?”

Tôi cười:

“Bởi vì Mỹ đã sắp đặt điều đó ngay từ đầu!”

  • Trước năm 1971, đô la Mỹ được bảo chứng bằng vàng.
  • Nhưng năm 1971, Tổng thống Nixon hủy bỏ chế độ bản vị vàng, khiến đồng đô la không còn giá trị thực, chỉ là giấy in.
  • Sau đó, Mỹ ký thỏa thuận với Ả Rập Xê Út để chỉ giao dịch dầu bằng đô la – tạo ra hệ thống “Petrodollar”.
  • Vì mọi nước cần dầu, họ phải tích trữ đô la, và điều đó giúp Mỹ có thể in bao nhiêu tiền tùy thích mà không sợ lạm phát trong nước.

Bạn tôi trầm ngâm:

“Vậy nghĩa là Mỹ có thể kiểm soát nền kinh tế toàn cầu chỉ bằng việc in tiền?”

Tôi gật đầu:

“Đúng vậy! Và nếu một quốc gia nào dám thách thức hệ thống đô la này, họ sẽ gặp rắc rối ngay lập tức.”

 Những quốc gia chống lại hệ thống tài chính toàn cầu

Một số nước đã cố gắng chống lại sự thống trị của đồng đô la, và kết cục của họ đều không mấy tốt đẹp.

Iraq (2003)

  • Saddam Hussein tuyên bố bán dầu bằng Euro thay vì đô la.
  • Chỉ một năm sau, Mỹ tấn công Iraq với lý do tìm vũ khí hủy diệt hàng loạt (mà không bao giờ tìm thấy).

Libya (2011)

  • Muammar Gaddafi muốn tạo ra một đồng tiền chung châu Phi dựa trên vàng, nhằm thay thế đô la.
  • Mỹ và NATO lập tức tiến hành chiến dịch lật đổ chính quyền Libya.

Nga và Trung Quốc (Hiện nay)

  • Nga và Trung Quốc đang cố gắng giảm phụ thuộc vào đô la bằng cách giao dịch bằng đồng nội tệ.
  • Mỹ áp đặt hàng loạt lệnh trừng phạt lên Nga và Trung Quốc để làm suy yếu họ.

Bạn tôi lắc đầu:

“Như vậy, bất kỳ ai cố gắng thoát khỏi hệ thống tài chính do Mỹ kiểm soát đều gặp nguy hiểm?”

Tôi gật đầu:

“Đúng vậy! Vì vậy, đây không chỉ là một cuộc chiến tài chính, mà còn là một cuộc chiến địa chính trị.”

 Liệu có cách nào phá vỡ hệ thống này?

Bạn tôi hỏi:

“Nếu hệ thống tài chính toàn cầu được kiểm soát chặt chẽ như vậy, có cách nào để phá vỡ nó không?”

Tôi trầm ngâm:

“Câu trả lời là có, nhưng nó không dễ dàng. Một số giải pháp đang được thử nghiệm, như tiền điện tử, vàng, hoặc một hệ thống tài chính đa cực do nhiều quốc gia cùng kiểm soát.”

Bạn tôi hứng thú:

“Vậy tương lai của cuộc chiến tiền tệ này sẽ ra sao?”

Tôi mỉm cười:

“Chúng ta đang sống trong thời kỳ biến động. Nếu muốn hiểu điều gì đang diễn ra, chúng ta phải tiếp tục theo dõi cuộc chiến này…”

 Cuộc chiến tài chính giữa Mỹ và Trung Quốc

Bạn tôi nhấp một ngụm cà phê rồi chống cằm, vẻ mặt đầy suy tư:

“Chẳng phải Mỹ và Trung Quốc chủ yếu cạnh tranh về thương mại và quân sự sao? Sao lại có cả chiến tranh tài chính?”

Tôi mỉm cười:

“Bởi vì trong thế giới hiện đại, tài chính là chiến trường nguy hiểm nhất! Ai kiểm soát được tiền tệ, người đó có thể kiểm soát cả nền kinh tế toàn cầu.”

Bạn tôi gật gù, ra hiệu tôi tiếp tục.

 Trung Quốc thách thức sự thống trị của đồng đô la

Từ sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008, Trung Quốc đã nhận ra sự nguy hiểm của việc phụ thuộc vào hệ thống tài chính do Mỹ kiểm soát. Khi đó, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) đã in hàng ngàn tỷ đô la để cứu nền kinh tế Mỹ, khiến giá trị của đồng đô la biến động mạnh. Vì Trung Quốc nắm giữ lượng lớn trái phiếu Mỹ, họ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng.

“Nếu tiếp tục dựa vào hệ thống tài chính của Mỹ, chúng ta sẽ mãi bị kiểm soát.” – Một quan chức Trung Quốc từng phát biểu như vậy.

Từ đó, Bắc Kinh bắt đầu triển khai một chiến lược giảm sự phụ thuộc vào đồng đô la và hệ thống tài chính phương Tây, bao gồm ba hướng đi chính:

  1. Tích trữ vàng để đa dạng hóa dự trữ ngoại hối
  2. Phát triển đồng Nhân dân tệ kỹ thuật số (CBDC) để giảm sự kiểm soát của Mỹ
  3. Xây dựng hệ thống thanh toán quốc tế thay thế SWIFT

Bạn tôi cau mày:

“Nhưng Mỹ có thực sự lo lắng về điều này không? Dù gì thì đồng đô la vẫn là đồng tiền thống trị thế giới mà?”

Tôi lắc đầu:

“Chính vì Trung Quốc đang từng bước tạo ra một hệ thống tài chính đối trọng với Mỹ, nên Washington rất lo ngại. Đó là lý do vì sao Mỹ không chỉ đối đầu với Trung Quốc trên mặt trận thương mại và công nghệ, mà còn cả tài chính.”

 Trung Quốc và cuộc đua tích trữ vàng

Từ năm 2010, Trung Quốc đã trở thành quốc gia nhập khẩu vàng lớn nhất thế giới. Họ không ngừng tăng lượng dự trữ vàng của mình, với mục tiêu cuối cùng là tạo ra một hệ thống tài chính ít phụ thuộc vào đồng đô la.

Bạn tôi tò mò:

“Nhưng tại sao lại là vàng? Đồng đô la đã không còn gắn với vàng từ năm 1971 rồi mà?”

Tôi giải thích:

“Đúng! Nhưng vàng vẫn luôn là tài sản an toàn nhất. Khi có khủng hoảng tài chính, đồng tiền có thể mất giá, nhưng vàng thì không.”

Hơn nữa, Trung Quốc đang từng bước thúc đẩy việc sử dụng Nhân dân tệ trong giao dịch dầu mỏ thay vì đô la. Để làm điều này, họ đã hợp tác với Nga, Iran và một số nước Trung Đông để ký kết các hợp đồng dầu mỏ thanh toán bằng Nhân dân tệ đổi lấy vàng.

Điều này có thể đe dọa trực tiếp đến hệ thống Petrodollar, vốn là nền tảng giúp Mỹ duy trì sức mạnh tài chính toàn cầu.

 Nhân dân tệ kỹ thuật số – Vũ khí chống lại hệ thống tài chính phương Tây

Một trong những dự án táo bạo nhất của Trung Quốc là đồng Nhân dân tệ kỹ thuật số (CBDC). Đây là một loại tiền kỹ thuật số do Ngân hàng Trung ương Trung Quốc phát hành, có thể thay thế tiền giấy truyền thống.

Bạn tôi tròn mắt:

“Nhưng thế giới đã có Bitcoin, Ethereum… Trung Quốc cần gì phải tạo ra đồng tiền kỹ thuật số riêng?”

Tôi cười:

“Bởi vì Nhân dân tệ kỹ thuật số không giống với Bitcoin hay các loại tiền mã hóa khác. Nó không phi tập trung mà hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của chính phủ Trung Quốc.”

Lợi ích của đồng Nhân dân tệ kỹ thuật số:

  • Loại bỏ sự phụ thuộc vào hệ thống ngân hàng phương Tây
  • Tạo ra một phương tiện thanh toán toàn cầu mà Mỹ không thể kiểm soát
  • Giúp Trung Quốc tăng cường ảnh hưởng tài chính đối với các quốc gia khác

Bạn tôi gật gù:

“Vậy nghĩa là nếu Nhân dân tệ kỹ thuật số thành công, Trung Quốc có thể tạo ra một hệ thống tài chính riêng, không bị Mỹ áp đặt các biện pháp trừng phạt?”

“Chính xác!” Tôi nói.

 Hệ thống thanh toán xuyên biên giới – Đối trọng với SWIFT

Một trong những vũ khí mạnh nhất của Mỹ trong cuộc chiến tài chính là hệ thống SWIFT – mạng lưới thanh toán quốc tế được gần như tất cả các ngân hàng trên thế giới sử dụng. Nếu một quốc gia bị loại khỏi SWIFT, họ sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong giao dịch quốc tế.

Ví dụ:

  • Năm 2012, Mỹ và EU loại Iran khỏi SWIFT, khiến nền kinh tế nước này tê liệt.
  • Năm 2022, Mỹ áp đặt lệnh trừng phạt tương tự lên Nga để gây áp lực sau khi Nga tấn công Ukraine.

Bạn tôi lo lắng:

“Nếu Trung Quốc cũng bị loại khỏi SWIFT, họ có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng đúng không?”

Tôi gật đầu:

“Đúng vậy! Và chính vì lo ngại điều này, Trung Quốc đã phát triển hệ thống thanh toán riêng của mình – CIPS (Cross-Border Interbank Payment System).”

Mặc dù CIPS vẫn chưa thể thay thế hoàn toàn SWIFT, nhưng nó đang ngày càng được mở rộng, giúp Trung Quốc giảm rủi ro bị phương Tây thao túng tài chính.

 Mỹ phản ứng thế nào?

Dĩ nhiên, Mỹ không ngồi yên để Trung Quốc tạo ra một hệ thống tài chính độc lập. Họ đã sử dụng nhiều chiến thuật để làm chậm bước tiến của Trung Quốc:

  • Áp thuế thương mại lên hàng hóa Trung Quốc để gây áp lực kinh tế.
  • Cấm vận và trừng phạt các công ty công nghệ Trung Quốc như Huawei nhằm ngăn chặn sự phát triển của nền công nghệ Trung Quốc.
  • Thúc đẩy chiến dịch “Thoát Trung”, kêu gọi các quốc gia đồng minh giảm sự phụ thuộc vào nền kinh tế Trung Quốc.
  • Tăng cường quan hệ với các nước Đông Nam Á và Ấn Độ nhằm kiềm chế ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.

Bạn tôi trầm ngâm:

“Vậy có nghĩa là cuộc chiến tài chính giữa Mỹ và Trung Quốc không chỉ ảnh hưởng đến hai nước mà còn tác động đến cả thế giới?”

Tôi gật đầu:

“Chính xác! Cuộc chiến này có thể làm thay đổi cục diện tài chính toàn cầu trong tương lai.”

Bạn tôi thở dài:

“Nếu vậy, tương lai của hệ thống tài chính thế giới sẽ ra sao?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê, nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh trong màn đêm.

“Chúng ta đang sống trong một thời kỳ đầy biến động. Liệu Trung Quốc có thành công trong việc xây dựng một hệ thống tài chính riêng? Liệu Mỹ có thể duy trì quyền lực tài chính của mình? Tất cả vẫn còn là một câu hỏi lớn… nhưng chắc chắn, cuộc chiến tiền tệ này sẽ còn kéo dài!”

 Tương lai của tiền tệ: Bitcoin, CBDC và cuộc chiến cuối cùng

Bạn tôi hít một hơi sâu, ánh mắt lộ rõ sự tò mò:

“Vậy rốt cuộc, tương lai của tiền tệ sẽ đi về đâu? Liệu chúng ta có còn dùng tiền giấy nữa không? Và ai sẽ chiến thắng trong cuộc chiến tiền tệ này?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê, đặt cốc xuống bàn và nói:

“Có ba kịch bản lớn có thể xảy ra. Mỗi kịch bản sẽ định hình lại thế giới tài chính theo một cách hoàn toàn khác biệt.”

Bạn tôi nghiêng người về phía trước, lắng nghe chăm chú.

Kịch bản 1: CBDC (Tiền kỹ thuật số của Ngân hàng Trung ương) lên ngôi

CBDC (Central Bank Digital Currency) là loại tiền kỹ thuật số do các ngân hàng trung ương phát hành. Thay vì tiền giấy và tiền xu, mọi giao dịch sẽ được thực hiện trên nền tảng kỹ thuật số do chính phủ kiểm soát.

Tại sao các chính phủ lại muốn phát triển CBDC?

  1. Kiểm soát chặt chẽ nền kinh tế: Nếu mọi giao dịch đều diễn ra trên hệ thống kỹ thuật số, chính phủ có thể theo dõi và kiểm soát dòng tiền dễ dàng hơn.
  2. Loại bỏ tiền mặt và rửa tiền: Với CBDC, việc trốn thuế, tham nhũng và giao dịch phi pháp trở nên khó khăn hơn.
  3. Cạnh tranh với tiền mã hóa: Các quốc gia không muốn để Bitcoin hay các loại tiền mã hóa khác chiếm lĩnh thị trường tài chính.

Bạn tôi cau mày:

“Vậy nếu CBDC thống trị, chúng ta sẽ mất đi sự riêng tư tài chính sao?”

Tôi gật đầu:

“Đúng vậy. Khi đó, mọi giao dịch, dù là nhỏ nhất, đều bị theo dõi. Nếu chính phủ muốn, họ có thể đóng băng tài khoản của bất kỳ ai chỉ bằng một cú click chuột.”

Trung Quốc là nước đi tiên phong trong lĩnh vực này với Nhân dân tệ kỹ thuật số. Nhiều quốc gia khác, bao gồm Mỹ và EU, cũng đang nghiên cứu triển khai CBDC. Nếu xu hướng này tiếp tục, chúng ta có thể sống trong một thế giới mà tiền mặt hoàn toàn biến mất.

Bạn tôi rùng mình:

“Cứ như một cơn ác mộng vậy.”

Kịch bản 2: Bitcoin trở thành tiền tệ toàn cầu

Bạn tôi nhướn mày:

“Nhưng nếu CBDC quá rủi ro như vậy, liệu Bitcoin có thể trở thành giải pháp thay thế không?”

Tôi mỉm cười:

“Bitcoin là một kịch bản hoàn toàn đối lập với CBDC. Nếu CBDC trao quyền kiểm soát cho chính phủ, thì Bitcoin lấy lại quyền kiểm soát đó cho người dân.”

Bitcoin hoạt động trên một hệ thống phi tập trung. Không ai có thể in thêm Bitcoin, không ngân hàng trung ương nào có thể thao túng nó. Đây chính là lý do tại sao Bitcoin ngày càng thu hút sự quan tâm của nhiều người, đặc biệt là trong bối cảnh lạm phát gia tăng.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Bitcoin trở thành tiền tệ chính?

  1. Không còn ngân hàng trung ương: Nếu mọi người đều sử dụng Bitcoin, các ngân hàng trung ương sẽ mất quyền kiểm soát tiền tệ.
  2. Tự do tài chính tuyệt đối: Không ai có thể đóng băng tài khoản của bạn hay ngăn bạn giao dịch.
  3. Giảm lạm phát: Bitcoin có nguồn cung giới hạn, khác với tiền pháp định có thể bị in vô hạn.

Bạn tôi gật gù:

“Nghe có vẻ rất hấp dẫn, nhưng Bitcoin có thể thực sự thay thế tiền truyền thống không?”

Tôi thở dài:

“Đây là vấn đề lớn. Bitcoin hiện vẫn còn những hạn chế như tốc độ giao dịch chậm, phí cao và biến động giá mạnh. Hơn nữa, chính phủ không muốn mất quyền kiểm soát, nên họ có thể tìm cách cấm hoặc hạn chế Bitcoin.”

Bạn tôi cười nhạt:

“Vậy nghĩa là Bitcoin giống như một cuộc cách mạng tài chính, nhưng chưa chắc đã thành công?”

“Chính xác! Nếu Bitcoin có thể khắc phục những hạn chế và được chấp nhận rộng rãi, nó có thể trở thành một lựa chọn thay thế CBDC. Nhưng điều này còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố.”

Kịch bản 3: Một cuộc khủng hoảng tài chính lớn xảy ra

Bạn tôi khoanh tay:

“Nhưng nếu cả hai kịch bản trên đều không xảy ra ngay lập tức thì sao?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê:

“Vậy thì kịch bản thứ ba là một cuộc khủng hoảng tài chính lớn, có thể làm sụp đổ toàn bộ hệ thống tài chính hiện tại.”

Bạn tôi nhướng mày:

“Nghe có vẻ nghiêm trọng. Tại sao cậu nghĩ điều này có thể xảy ra?”

“Bởi vì hệ thống tài chính hiện tại đang dựa trên một nền tảng mong manh. Nợ công của các quốc gia ngày càng tăng cao, lạm phát đang leo thang, và các ngân hàng trung ương đang in tiền không kiểm soát.”

Một cuộc khủng hoảng tài chính lớn có thể xảy ra theo nhiều cách:

  • Lạm phát siêu tốc: Nếu các chính phủ tiếp tục in tiền quá mức, đồng tiền có thể mất giá trị, dẫn đến một cuộc khủng hoảng tài chính lớn.
  • Sự sụp đổ của các ngân hàng: Nếu hệ thống ngân hàng mất niềm tin, sẽ có một cuộc tháo chạy khỏi ngân hàng, khiến hệ thống sụp đổ.
  • Chiến tranh tài chính giữa các nước lớn: Nếu Mỹ và Trung Quốc tiếp tục leo thang cuộc chiến tiền tệ, điều này có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho nền kinh tế thế giới.

Bạn tôi cau mày:

“Nếu một cuộc khủng hoảng như vậy xảy ra, điều gì sẽ thay thế hệ thống tài chính cũ?”

Tôi nhún vai:

“Có thể là CBDC, có thể là Bitcoin, hoặc có thể là một hệ thống hoàn toàn mới. Nhưng một điều chắc chắn là trật tự tài chính hiện tại sẽ không thể giữ nguyên mãi mãi.”

Bạn tôi im lặng một lúc, rồi hỏi:

“Vậy cậu nghĩ kịch bản nào có khả năng xảy ra nhất?”

Tôi cười nhẹ:

“Có lẽ, trước mắt chúng ta sẽ chứng kiến sự phát triển của CBDC, vì các chính phủ không muốn mất quyền kiểm soát. Nhưng Bitcoin vẫn sẽ tiếp tục tồn tại như một lựa chọn thay thế. Còn cuộc khủng hoảng tài chính? Nó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”

Bạn tôi lắc đầu, thở dài:

“Thật khó mà biết được tương lai sẽ ra sao…”

Tôi nhấp ngụm cà phê cuối cùng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh trong màn đêm.

“Chúng ta đang sống trong thời kỳ chuyển giao lớn nhất của hệ thống tài chính thế giới. Và có lẽ, những năm tới sẽ quyết định ai là kẻ chiến thắng trong cuộc chiến tiền tệ này.”

Lời kết

Bạn tôi nhìn tôi, ánh mắt đầy suy tư:

“Vậy chúng ta – những người bình thường – phải làm gì trong cuộc chiến này?”

Tôi đặt tay lên cuốn sách, mỉm cười:

“Điều đầu tiên là phải hiểu nó. Và bây giờ, cậu đã có cái nhìn rõ ràng hơn rồi đấy.”

Bạn tôi gật đầu, lật giở từng trang sách, chìm vào những bí mật của cuộc chiến tiền tệ.

Còn tôi, tôi nhấp một ngụm cà phê và nghĩ:

“Thế giới sắp thay đổi… và chúng ta phải sẵn sàng!”

Bạn cũng sẽ thích

Back to top button